春晓美人图

(明代)王汝玉

梨花埭上鸡鸣早,十二璚楼天乍晓。东风不动绿杨丝,云母窗空春悄悄。

银屏复帐掩鲛绡,遮断蓬山海路遥。鬓乱钗横双凤亸,玻瓈枕上不胜娇。

谁将鹦鹉偷调弄,惊散瑶台合欢梦。金盘仙掌日华高,小苑花枝露痕重。

小玉薰残苏合香,临鸾先学理新妆。合欢欲起愁无力,满院绿阴春昼长。

王汝玉

(?—1415)明苏州府长洲人,本名璲,以字行,号青城山人。少从杨维桢学。落笔数千言,文不加点。年十七中浙江乡试。洪武末以荐摄郡学教授,擢翰林五经博士。永乐初进春坊赞善,预修《永乐大典》。声名大噪,出诸老臣上,遂被轻薄名。后坐解缙累,下诏狱论死。有《青城山人集》。

《春晓美人图》拼音标注

chūn xiǎo měi rén tú
lí huā dài shàng jī míng zǎo,
shí èr qióng lóu tiān zhà xiǎo。
dōng fēng bù dòng lv̀ yáng sī,
yún mǔ chuāng kōng chūn qiǎo qiǎo。
yín píng fù zhàng yǎn jiǎo xiāo,
zhē duàn péng shān hǎi lù yáo。
bìn luàn chāi héng shuāng fèng duǒ,
bō lí zhěn shàng bù shèng jiāo。
shúi jiāng yīng wǔ tōu diào nòng,
liáng sàn yáo tái hé huān mèng。
jīn pán xiān zhǎng rì huá gāo,
xiǎo yuàn huā zhī lù hén zhòng。
xiǎo yù xūn cán sū hé xiāng,
lín luán xiān xué lǐ xīn zhuāng。
hé huān yù qǐ chóu wú lì,
mǎn yuàn lv̀ yīn chūn zhòu cháng。