挽林先生
(明代)王汝玉
林公生胜国,卓荦志不群。蚤岁尝膴仕,老不遭世屯。
豺虎相啖食,龙蛇方未分。三吴各都会,白昼昏风尘。
乐土成割据,江山陷沈沦。公时遂长遁,閟迹潜荆榛。
不冠亦不带,佯狂称散人。誓将沮溺俦,甘与原宪贫。
违俗本全节,洁身非乱伦。皇明靖六合,万国咸来宾。
伯夷洎吕望,歘然兴海滨。繄公岂无志,弹冠乘道津。
奈兹筋力衰,终作草莽臣。昔在八姓日,翠华屡更新。
嗟嗟冯太师,累世秉国钧。何如郑云叟,独不挂缨绅。
观公秉高谊,异代同清芬。令子抱材器,恭逢尧舜君。
苍苍示昭鉴,公郁从兹伸。凤翔千仞仪,豹变南山文。
终为明世瑞,垂辉耀千春。九原或可作,些酒招歌魂。

王汝玉
(?—1415)明苏州府长洲人,本名璲,以字行,号青城山人。少从杨维桢学。落笔数千言,文不加点。年十七中浙江乡试。洪武末以荐摄郡学教授,擢翰林五经博士。永乐初进春坊赞善,预修《永乐大典》。声名大噪,出诸老臣上,遂被轻薄名。后坐解缙累,下诏狱论死。有《青城山人集》。
《挽林先生》拼音标注
wǎn lín xiān shēng
lín gōng shēng shèng guó,
zhuō luò zhì bù qún。
zǎo sùi cháng hū shì,
lǎo bù zāo shì tún。
chái hǔ xiāng dàn shí,
lóng shé fāng wèi fēn。
sān wú gè dū hùi,
bái zhòu hūn fēng chén。
lè tǔ chéng gē jù,
jiāng shān xiàn shěn lún。
gōng shí sùi cháng dùn,
bì jī qián jīng zhēn。
bù guān yì bù dài,
yáng kuáng chēng sàn rén。
shì jiāng jū nì chóu,
gān yǔ yuán xiàn pín。
wéi sú běn quán jié,
jié shēn fēi luàn lún。
huáng míng jìng lìu hé,
wàn guó xián lái bīn。
bó yí jì lv̌ wàng,
xū rán xīng hǎi bīn。
yī gōng qǐ wú zhì,
dàn guān chéng dào jīn。
nài zī jīn lì shuāi,
zhōng zuò cǎo mǎng chén。
xī zài bā xìng rì,
cùi huá lv̌ gèng xīn。
jiē jiē féng tài shī,
lèi shì bǐng guó jūn。
hé rú zhèng yún sǒu,
dú bù guà yīng shēn。
guān gōng bǐng gāo yí,
yì dài tóng qīng fēn。
lìng zǐ bào cái qì,
gōng féng yáo shùn jūn。
cāng cāng shì zhāo jiàn,
gōng yù cóng zī shēn。
fèng xiáng qiān rèn yí,
bào biàn nán shān wén。
zhōng wèi míng shì rùi,
chúi hūi yào qiān chūn。
jǐu yuán huò kě zuò,
xiē jǐu zhāo gē hún。