黄鹄山房为典仪萧彦敬赋

(明代)王汝玉

黄鹄已飞去,空馀黄鹄山。只今几千载,黄鹄当来还。

美人云霄士,托迹兹山里。山房卧白云,丹诏忽徵起。

典仪侍亲王,朱邸参鹓行。自公每退食,山中恣翱翔。

天空月明后,凉意满窗牖。风生万壑哀,黄鹄知来否。

狂歌招黄鹄,却上黄鹤楼。长江一万里,流到武昌秋。

仙人子安辈,玉节降瑶台。不骑黄鹤下,定跨黄鹄来。

我将从子去,附翼紫清表。追随黄鹄游,俯瞰三山小。

王汝玉

(?—1415)明苏州府长洲人,本名璲,以字行,号青城山人。少从杨维桢学。落笔数千言,文不加点。年十七中浙江乡试。洪武末以荐摄郡学教授,擢翰林五经博士。永乐初进春坊赞善,预修《永乐大典》。声名大噪,出诸老臣上,遂被轻薄名。后坐解缙累,下诏狱论死。有《青城山人集》。

《黄鹄山房为典仪萧彦敬赋》拼音标注

huáng hú shān fáng wèi diǎn yí xiāo yàn jìng fù
huáng hú yǐ fēi qù,
kōng yú huáng hú shān。
zhǐ jīn jī qiān zài,
huáng hú dāng lái huán。
měi rén yún xiāo shì,
tuō jī zī shān lǐ。
shān fáng wò bái yún,
dān zhào hū zhēng qǐ。
diǎn yí shì qīn wáng,
zhū dǐ cān yuān xíng。
zì gōng měi tùi shí,
shān zhōng zì áo xiáng。
tiān kōng yuè míng hòu,
liáng yì mǎn chuāng yǒu。
fēng shēng wàn hè āi,
huáng hú zhī lái fǒu。
kuáng gē zhāo huáng hú,
què shàng huáng hè lóu。
cháng jiāng yī wàn lǐ,
líu dào wǔ chāng qīu。
xiān rén zǐ ān bèi,
yù jié jiàng yáo tái。
bù qí huáng hè xià,
dìng kuà huáng hú lái。
wǒ jiāng cóng zǐ qù,
fù yì zǐ qīng biǎo。
zhūi súi huáng hú yóu,
fǔ kàn sān shān xiǎo。