乳燕飞(汪子感秋 采楚词 赋此)

(宋代)汪莘

去郢频回首。正横江、荪桡容与,兰旌悠久。怅望龙门都不见,似把长楸孤负。念往日、佳人为偶。独向芳洲相思处,采苹花、杜若空盈手。乘赤豹,谁来后。云中眼界穷高厚。览山川、冀州还在,陶唐何有。木叶纷纷秋风晚,缥缈潇湘左右。见帝子、冰魂厮守。应记薰弦相对日,酹一杯、太乙东皇酒。问此意,君知否。

汪莘

汪莘(1155~1227)南宋诗人。字叔耕,号柳塘,休宁(今属安徽)人,布衣。隐居黄山,研究《周易》,旁及释、老。宋宁宗嘉定年间,他曾三次上书朝廷,陈述天变、人事、民穷、吏污等弊病,以及行师布阵的方法,没有得到答复。徐谊知建康时,想把他作为遁世隐士向朝廷荐举,但未能成功。晚年筑室柳溪,自号方壶居士,与朱熹友善。  作品有《方壶存稿》 9卷,有明汪璨等刻本;又有《方壶集》4卷,有清雍正九年(1731)刻本。

《乳燕飞(汪子感秋,采楚词,赋此)》拼音标注

rǔ yàn fēi ( wāng zǐ gǎn qīu,cǎi chǔ cí,fù cǐ )
qù yǐng pín húi shǒu。
zhèng héng jiāng 、 sūn náo róng yǔ,
lán jīng yōu jǐu。
chàng wàng lóng mén dū bù jiàn,
sì bǎ cháng qīu gū fù。
niàn wǎng rì 、 jiā rén wèi ǒu。
dú xiàng fāng zhōu xiāng sī chù,
cǎi píng huā 、 dù ruò kōng yíng shǒu。
chéng chì bào,
shúi lái hòu。
yún zhōng yǎn jiè qióng gāo hòu。
lǎn shān chuān 、 jì zhōu huán zài,
táo táng hé yǒu。
mù yè fēn fēn qīu fēng wǎn,
piǎo miǎo xiāo xiāng zuǒ yòu。
jiàn dì zǐ 、 bīng hún sī shǒu。
yìng jì xūn xián xiāng dùi rì,
lèi yī bēi 、 tài yǐ dōng huáng jǐu。
wèn cǐ yì,
jūn zhī fǒu。