满庭芳 王行人诸子孙出见赋赠
(明代)王慎中
垂领两髦,自綦双絇,满庭玉树辉光。诵诗习礼,橦布作衣裳。
应是蓝田种玉,琢许多、圭珀璆琅。令人叹,何物老妪,生此宁馨郎。
想当年生日,曾试啼声,定不寻常。崭然露,头角怪底清扬。
休誇封胡羯末,淮南后、裔姓名芳。君家住,虽临湓浦,华胄也称王。
王慎中
王慎中 (1509年10月10日—1559年8月19日[1] ),字道思,早年因读书于清源山中峰遵岩,号遵岩居士,后号南江。因家庭排行第二,又称王仲子,晋江(今属福建)人。明代诗人、散文家,嘉靖八才子之首,为明朝反复古风的代表人物之一。
《满庭芳 王行人诸子孙出见赋赠》拼音标注
mǎn tíng fāng wáng xíng rén zhū zǐ sūn chū jiàn fù zèng
chúi lǐng liǎng máo,
zì qí shuāng jù,
mǎn tíng yù shù hūi guāng。
sòng shī xí lǐ,
chuáng bù zuò yī cháng。
yìng shì lán tián zhǒng yù,
zhuó xǔ duō 、 gūi pò qíu láng。
lìng rén tàn,
hé wù lǎo yù,
shēng cǐ níng xīn láng。
xiǎng dāng nián shēng rì,
céng shì tí shēng,
dìng bù xún cháng。
zhǎn rán lù,
tóu jiǎo guài dǐ qīng yáng。
xīu kuā fēng hú jié mò,
huái nán hòu 、 yì xìng míng fāng。
jūn jiā zhù,
sūi lín pén pǔ,
huá zhòu yě chēng wáng。