送张以学尹诸暨

(明代)王慎中

张郎冲星辞燕阙,素纰朱芾过我别。头上峨冠高切云,腰间长剑光照雪。

自言将下扶馀邦,鉴湖天回云雾光。王乔凫舄青霞去,宓子珠弦白日扬。

感君别促伤会希,羽觞桂酒传若飞。鸣鸟在林求其友,征马出门不断嘶。

丈夫抱璞不自衒,燕石竟迷郑客盼。朱瑟工操不受竽,明珠暗投反按剑。

世路衣狗苍黄分,天风抟翮浩荡变。竹林不迟彩鷮驯,枳棘难淹文鹓绚。

君去飘飖碧海春,予住栖栖锦里尘。扁舟为过剡溪曲,定忆当时鼓柁人。

王慎中

王慎中 (1509年10月10日—1559年8月19日[1] ),字道思,早年因读书于清源山中峰遵岩,号遵岩居士,后号南江。因家庭排行第二,又称王仲子,晋江(今属福建)人。明代诗人、散文家,嘉靖八才子之首,为明朝反复古风的代表人物之一。

《送张以学尹诸暨》拼音标注

sòng zhāng yǐ xué yǐn zhū jì
zhāng láng chōng xīng cí yàn què,
sù pí zhū fèi guò wǒ bié。
tóu shàng é guān gāo qiē yún,
yāo jiān cháng jiàn guāng zhào xuě。
zì yán jiāng xià fú yú bāng,
jiàn hú tiān húi yún wù guāng。
wáng qiáo fú xì qīng xiá qù,
mì zǐ zhū xián bái rì yáng。
gǎn jūn bié cù shāng hùi xī,
yǔ shāng gùi jǐu chuán ruò fēi。
míng niǎo zài lín qíu qí yǒu,
zhēng mǎ chū mén bù duàn sī。
zhàng fū bào pú bù zì xuàn,
yàn shí jìng mí zhèng kè pàn。
zhū sè gōng cāo bù shòu yú,
míng zhū àn tóu fǎn àn jiàn。
shì lù yī gǒu cāng huáng fēn,
tiān fēng tuán hé hào dàng biàn。
zhú lín bù chí cǎi jiāo xún,
zhī jí nán yān wén yuān xuàn。
jūn qù piāo yáo bì hǎi chūn,
yú zhù qī qī jǐn lǐ chén。
biǎn zhōu wèi guò yǎn xī qū,
dìng yì dāng shí gǔ duò rén。