合欢带 周澹园纳姬扬州

(清代)王士禄

擅江东、公瑾风流。况绮丽、更扬州。喜得龙门人未腐,买清娱、且伴遨游。

个侬还有,黄华妙腕,绛树清喉。倩明珠、十斛贮将金屋,移入琼楼。

帷灯照怯,窗日怜羞,妆成倦倚香篝。不为筵前矜顾曲,笑郎君、底费回眸。

双飞好去,华清侧畔,绣岭前头。待他年、学誓长生,同看织女牵牛。

王士禄

(1626—1673)山东新城人,字子底,号西樵山人。顺治九年进士,授莱州府教授,迁国子监助教,擢吏部考功员外郎。以故下狱半年,后得昭雪。与弟王士祜、王士禛均有诗名,号为三王。作品冲和淡泊。诗集初有《表微堂诗刻》,后有《十笏草堂诗选》、《辛甲集》、《上浮集》,另有《炊闻词》。

《合欢带 周澹园纳姬扬州》拼音标注

hé huān dài zhōu dàn yuán nà jī yáng zhōu
shàn jiāng dōng 、 gōng jǐn fēng líu。
kuàng qǐ lì 、 gèng yáng zhōu。
xǐ dé lóng mén rén wèi fǔ,
mǎi qīng yú 、 qiě bàn áo yóu。
gè nóng huán yǒu,
huáng huá miào wàn,
jiàng shù qīng hóu。
qiàn míng zhū 、 shí hú zhǔ jiāng jīn wū,
yí rù qióng lóu。
wéi dēng zhào qiè,
chuāng rì lián xīu,
zhuāng chéng juàn yǐ xiāng gōu。
bù wèi yán qián jīn gù qū,
xiào láng jūn 、 dǐ fèi húi móu。
shuāng fēi hǎo qù,
huá qīng cè pàn,
xìu líng qián tóu。
dài tā nián 、 xué shì cháng shēng,
tóng kàn zhī nv̌ qiān níu。