西施 本意

(清代)王士禄

浣纱江畔女儿身。苕艳窈无邻。谁人窥巧笑,独自惜微颦。

无奈君王薪胆、催人去,遣作馆娃春。

红兰草草吴宫事,空传鸾、雾疑神。还可念,苍茫一舸五湖滨。

无赖唯馀石上、青苔迹,千载解愁人。

王士禄

(1626—1673)山东新城人,字子底,号西樵山人。顺治九年进士,授莱州府教授,迁国子监助教,擢吏部考功员外郎。以故下狱半年,后得昭雪。与弟王士祜、王士禛均有诗名,号为三王。作品冲和淡泊。诗集初有《表微堂诗刻》,后有《十笏草堂诗选》、《辛甲集》、《上浮集》,另有《炊闻词》。

《西施 本意》拼音标注

xī shī běn yì
wǎn shā jiāng pàn nv̌ ér shēn。
tiáo yàn yǎo wú lín。
shúi rén kūi qiǎo xiào,
dú zì xī wēi pín。
wú nài jūn wáng xīn dǎn 、 cūi rén qù,
qiǎn zuò guǎn wá chūn。
hóng lán cǎo cǎo wú gōng shì,
kōng chuán luán 、 wù yí shén。
huán kě niàn,
cāng máng yī gě wǔ hú bīn。
wú lài wéi yú shí shàng 、 qīng tái jī,
qiān zài jiě chóu rén。