登邯郸丛台有感作丛壹行

(明代)王世贞

邯郸丛台已非旧,请说邯郸旧时有。吴家倩女苕乍荣,和氏连城月初剖。

台上奏伎邯郸姬,台下拔刃邯郸儿。衔将恩去身俱贱,报得雠来主不知。

君莫谓平原好公子,三千去后应无几。堂中客傍信陵门,军前士死长平垒。

丛台不尽更檀台,回首豪华安在哉。自是鲁连东海蹈,千秋白日耸蓬莱。

王世贞

王世贞(1526年-1590年)字元美,号凤洲,又号弇州山人,汉族,太仓(今江苏太仓)人,明代文学家、史学家。“后七子”领袖之一。官刑部主事,累官刑部尚书,移疾归,卒赠太子少保。好为古诗文,始于李攀龙主文盟,攀龙死,独主文坛二十年。有《弇山堂别集》、《嘉靖以来首辅传》、《觚不觚录》、《弇州山人四部稿》等。

《登邯郸丛台有感作丛壹行》拼音标注

dēng hán dān cóng tái yǒu gǎn zuò cóng yī xíng
hán dān cóng tái yǐ fēi jìu,
qǐng shuō hán dān jìu shí yǒu。
wú jiā qiàn nv̌ tiáo zhà róng,
hé shì lián chéng yuè chū pōu。
tái shàng zòu jì hán dān jī,
tái xià bá rèn hán dān ér。
xián jiāng ēn qù shēn jù jiàn,
bào dé chóu lái zhǔ bù zhī。
jūn mò wèi píng yuán hǎo gōng zǐ,
sān qiān qù hòu yìng wú jī。
táng zhōng kè bàng xìn líng mén,
jūn qián shì sǐ cháng píng lěi。
cóng tái bù jǐn gèng tán tái,
húi shǒu háo huá ān zài zāi。
zì shì lǔ lián dōng hǎi dǎo,
qiān qīu bái rì sǒng péng lái。