
王世贞
王世贞(1526年-1590年)字元美,号凤洲,又号弇州山人,汉族,太仓(今江苏太仓)人,明代文学家、史学家。“后七子”领袖之一。官刑部主事,累官刑部尚书,移疾归,卒赠太子少保。好为古诗文,始于李攀龙主文盟,攀龙死,独主文坛二十年。有《弇山堂别集》、《嘉靖以来首辅传》、《觚不觚录》、《弇州山人四部稿》等。
《送马太史封衡藩还朝》拼音标注
sòng mǎ tài shǐ fēng héng fán huán zhāo
chū jiàn cóng tiān lìu chuán lín,
wèi kāi qīng shè pōu huáng jīn。
qí fēng kāi gǎn kuā dōng hǎi,
hàn shǐ néng wú sòng shàng lín。
bǎ mèi qiān jiā shēng dài sè,
tán shī gū yuè pò chéng yīn。
gù rén huán yǒu rú mǐn jǐu,
qiáo shǒu yún xiāo bù kě xún。
- 上一篇:哭梁公实 其五
- 下一篇:夜遇子相城西同宿 其一