汉郊祀歌二十首 其八 天地

(明代)王世贞

于皇上帝,以逮富媪。惟予有况,爰父爰母。靡嘉不承,博施九纮。

岁是用登,百秩绳绳。显相列辟秉肃穆,燎芗叆叇成雾幄。

回干接翟散金辉,下管镛鼗竹敔丝璆然。接之泗滨浮玉皦,如绎如乱而不绝。

肥刍之犍芍药酱,亨粔籹,有餦餭,玄酒清苾奈乐何。

展诗奏音发升歌,含宫调角商徵多。窈眇流梁激尘飞,丰隆击节风伯和。

玄黄改色尊颜酡。朱凤委羽雍雍鸣,赤龙夭矫迅长征。

垂休肇贶示炎祯,神夕逶迤嘉孔明。

王世贞

王世贞(1526年-1590年)字元美,号凤洲,又号弇州山人,汉族,太仓(今江苏太仓)人,明代文学家、史学家。“后七子”领袖之一。官刑部主事,累官刑部尚书,移疾归,卒赠太子少保。好为古诗文,始于李攀龙主文盟,攀龙死,独主文坛二十年。有《弇山堂别集》、《嘉靖以来首辅传》、《觚不觚录》、《弇州山人四部稿》等。

《汉郊祀歌二十首 其八 天地》拼音标注

hàn jiāo sì gē èr shí shǒu qí bā tiān dì
yú huáng shàng dì,
yǐ dài fù ǎo。
wéi yú yǒu kuàng,
yuán fù yuán mǔ。
mǐ jiā bù chéng,
bó shī jǐu hóng。
sùi shì yòng dēng,
bǎi zhì shéng shéng。
xiǎn xiāng liè pì bǐng sù mù,
liǎo xiāng ài dài chéng wù wò。
húi gān jiē dí sàn jīn hūi,
xià guǎn yōng táo zhú yǔ sī qíu rán。
jiē zhī sì bīn fú yù jiǎo,
rú yì rú luàn ér bù jué。
féi chú zhī jiān sháo yào jiàng,
hēng jù nv̌,
yǒu zhāng huáng,
xuán jǐu qīng bì nài lè hé。
zhǎn shī zòu yīn fā shēng gē,
hán gōng diào jiǎo shāng zhēng duō。
yǎo miǎo líu liáng jī chén fēi,
fēng lóng jí jié fēng bó hé。
xuán huáng gǎi sè zūn yán tuó。
zhū fèng wěi yǔ yōng yōng míng,
chì lóng yāo jiǎo xùn cháng zhēng。
chúi xīu zhào kuàng shì yán zhēn,
shén xī wēi yǐ jiā kǒng míng。