
王世贞
王世贞(1526年-1590年)字元美,号凤洲,又号弇州山人,汉族,太仓(今江苏太仓)人,明代文学家、史学家。“后七子”领袖之一。官刑部主事,累官刑部尚书,移疾归,卒赠太子少保。好为古诗文,始于李攀龙主文盟,攀龙死,独主文坛二十年。有《弇山堂别集》、《嘉靖以来首辅传》、《觚不觚录》、《弇州山人四部稿》等。
《赠味茶山人》拼音标注
zèng wèi chá shān rén
huá xū zhà tíng wǔ jià,
xī huáng jí zài běi chuāng。
shān jiā gǔ yǔ chū zhǎn,
shí dǐng sōng fēng jiàn jiàng。
cǐ shí yuè tuán liǎng piàn,
jué shèng bái bì yī shuāng。
chuò bà xiōng zhōng hé sì,
chéng lù qīu dī kōng jiāng。