中泠馆诗

(明代)王世贞

天一之精,汇为天潢。播于人间,洵广且长。九曲曰河,九派曰江。

止水之潘,中泠最良。武昌王孙,凿井其城。濯彼心魄,导之清澄。

爰荫崇馆,爰饰嘉名。何必金山,始为中泠。惟此中泠,与阿耨水。

长安帝城,乃有二异。时无万回,且鲜太尉。沈冥其中,曷识真味。

王世贞

王世贞(1526年-1590年)字元美,号凤洲,又号弇州山人,汉族,太仓(今江苏太仓)人,明代文学家、史学家。“后七子”领袖之一。官刑部主事,累官刑部尚书,移疾归,卒赠太子少保。好为古诗文,始于李攀龙主文盟,攀龙死,独主文坛二十年。有《弇山堂别集》、《嘉靖以来首辅传》、《觚不觚录》、《弇州山人四部稿》等。

《中泠馆诗》拼音标注

zhōng líng guǎn shī
tiān yī zhī jīng,
hùi wèi tiān huáng。
bō yú rén jiān,
xún guǎng qiě cháng。
jǐu qū yuē hé,
jǐu pài yuē jiāng。
zhǐ shǔi zhī pān,
zhōng líng zùi liáng。
wǔ chāng wáng sūn,
záo jǐng qí chéng。
zhuó bǐ xīn pò,
dǎo zhī qīng chéng。
yuán yìn chóng guǎn,
yuán shì jiā míng。
hé bì jīn shān,
shǐ wèi zhōng líng。
wéi cǐ zhōng líng,
yǔ ā nòu shǔi。
cháng ān dì chéng,
nǎi yǒu èr yì。
shí wú wàn húi,
qiě xiān tài wèi。
shěn míng qí zhōng,
hé shì zhēn wèi。