满庭芳 登道场山作
(明代)王世贞
一雨催凉,千崖吐秀,万壑争效潺湲。暂停万笋,携杖翠微间。
点点龙鳞玉甃,堪怜处、屐齿敲悭。朱栏外,粘天万顷,七十二峰间。
呼尊誇更有,松飙凤吹,云岫鸦鬟。又谁送、黄鹂巧唱绵蛮。
漫问何山最好,争应道、还有何山。能移兴,新晴月色,飞步上孱颜。

王世贞
王世贞(1526年-1590年)字元美,号凤洲,又号弇州山人,汉族,太仓(今江苏太仓)人,明代文学家、史学家。“后七子”领袖之一。官刑部主事,累官刑部尚书,移疾归,卒赠太子少保。好为古诗文,始于李攀龙主文盟,攀龙死,独主文坛二十年。有《弇山堂别集》、《嘉靖以来首辅传》、《觚不觚录》、《弇州山人四部稿》等。
《满庭芳 登道场山作》拼音标注
mǎn tíng fāng dēng dào cháng shān zuò
yī yǔ cūi liáng,
qiān yá tǔ xìu,
wàn hè zhēng xiào chán yuán。
zàn tíng wàn sǔn,
xié zhàng cùi wēi jiān。
diǎn diǎn lóng lín yù zhòu,
kān lián chù 、 jī chǐ qiāo qiān。
zhū lán wài,
nián tiān wàn qǐng,
qī shí èr fēng jiān。
hū zūn kuā gèng yǒu,
sōng biāo fèng chūi,
yún xìu yā huán。
yòu shúi sòng 、 huáng lí qiǎo chàng mián mán。
màn wèn hé shān zùi hǎo,
zhēng yìng dào 、 huán yǒu hé shān。
néng yí xīng,
xīn qíng yuè sè,
fēi bù shàng chán yán。