凤凰台上忆吹箫 愁
(明代)王世贞
经雨斜阳,压云西岭,冉冉欲堕还浮。渐谯楼三点,唤起千愁。
与醉平分此夜,猛地里、醉去难留。纱窗上,微风撼醒,揩拭双眸。
悠悠。殢人住也,千百处攒心,几处堪休。似粘天衰草,贩浪残舟。
悔杀太平风景,等閒过、抛掷东流。寻思遍,何年向人,觅换眉头。

王世贞
王世贞(1526年-1590年)字元美,号凤洲,又号弇州山人,汉族,太仓(今江苏太仓)人,明代文学家、史学家。“后七子”领袖之一。官刑部主事,累官刑部尚书,移疾归,卒赠太子少保。好为古诗文,始于李攀龙主文盟,攀龙死,独主文坛二十年。有《弇山堂别集》、《嘉靖以来首辅传》、《觚不觚录》、《弇州山人四部稿》等。
《凤凰台上忆吹箫 愁》拼音标注
fèng huáng tái shàng yì chūi xiāo chóu
jīng yǔ xié yáng,
yā yún xī líng,
rǎn rǎn yù duò huán fú。
jiàn qiáo lóu sān diǎn,
huàn qǐ qiān chóu。
yǔ zùi píng fēn cǐ yè,
měng dì lǐ 、 zùi qù nán líu。
shā chuāng shàng,
wēi fēng hàn xǐng,
kāi shì shuāng móu。
yōu yōu。
tì rén zhù yě,
qiān bǎi chù zǎn xīn,
jī chù kān xīu。
sì nián tiān shuāi cǎo,
fàn làng cán zhōu。
hǔi shā tài píng fēng jǐng,
děng xián guò 、 pāo zhí dōng líu。
xún sī biàn,
hé nián xiàng rén,
mì huàn méi tóu。