夏初临 苦热简王参军

(明代)王世贞

燕诉馀愁,蝉鸣新怨,千唆万弄斜阳。斗大书斋,无端夏日偏长。

碧纱单挨流光。觑残榴、褪尽红妆。孤松犹瘦,清阴正稀,难据胡床。

常时河朔,避暑传觞,醉乡天远,归路仓皇。隐囊纱帽,故人别号清凉。

但过何妨。对弹棋、散帙焚香。逞疏狂,高歌羽声,片片飞霜。

王世贞

王世贞(1526年-1590年)字元美,号凤洲,又号弇州山人,汉族,太仓(今江苏太仓)人,明代文学家、史学家。“后七子”领袖之一。官刑部主事,累官刑部尚书,移疾归,卒赠太子少保。好为古诗文,始于李攀龙主文盟,攀龙死,独主文坛二十年。有《弇山堂别集》、《嘉靖以来首辅传》、《觚不觚录》、《弇州山人四部稿》等。

《夏初临 苦热简王参军》拼音标注

xià chū lín kǔ rè jiǎn wáng cān jūn
yàn sù yú chóu,
chán míng xīn yuàn,
qiān suō wàn nòng xié yáng。
dǒu dà shū zhāi,
wú duān xià rì piān cháng。
bì shā dān āi líu guāng。
qù cán líu 、 tùn jǐn hóng zhuāng。
gū sōng yóu shòu,
qīng yīn zhèng xī,
nán jù hú chuáng。
cháng shí hé shuò,
bì shǔ chuán shāng,
zùi xiāng tiān yuǎn,
gūi lù cāng huáng。
yǐn náng shā mào,
gù rén bié hào qīng liáng。
dàn guò hé fáng。
dùi dàn qí 、 sàn zhì fén xiāng。
chěng shū kuáng,
gāo gē yǔ shēng,
piàn piàn fēi shuāng。