钟山之什四章

(明代)王世贞

岩岩钟山,閟我国桢。赫赫留都,副我国灵。万雉登登,九墉甍甍。

凡百有位,则于天京。三事大夫,是瞻是冯。

嗟尔大夫,胡弗靖共。泄泄司马,龂龂司农。去食去信,厥兵曷终。

一夫跳踉,刃戕于胸。为蟊为螟,乃虿乃蜂。

司农逝矣,司马止矣。司农逝矣,惟国之痗。司马止矣,惟国之耻。

先民岂不言,施生僇死。毋纵柙逸,毋泄椟毁。

使者于来,虎嵎以壑。使者于返,虎翼以角。虎翼以角,畴不靡止。

虎冠以游,畴不拟止。太师谋之,以报天子。

王世贞

王世贞(1526年-1590年)字元美,号凤洲,又号弇州山人,汉族,太仓(今江苏太仓)人,明代文学家、史学家。“后七子”领袖之一。官刑部主事,累官刑部尚书,移疾归,卒赠太子少保。好为古诗文,始于李攀龙主文盟,攀龙死,独主文坛二十年。有《弇山堂别集》、《嘉靖以来首辅传》、《觚不觚录》、《弇州山人四部稿》等。

《钟山之什四章》拼音标注

zhōng shān zhī shí sì zhāng
yán yán zhōng shān,
bì wǒ guó zhēn。
hè hè líu dū,
fù wǒ guó líng。
wàn zhì dēng dēng,
jǐu yōng méng méng。
fán bǎi yǒu wèi,
zé yú tiān jīng。
sān shì dà fū,
shì zhān shì féng。
jiē ěr dà fū,
hú fú jìng gòng。
xiè xiè sī mǎ,
kěn kěn sī nóng。
qù shí qù xìn,
jué bīng hé zhōng。
yī fū tiào láng,
rèn qiāng yú xiōng。
wèi máo wèi míng,
nǎi chài nǎi fēng。
sī nóng shì yǐ,
sī mǎ zhǐ yǐ。
sī nóng shì yǐ,
wéi guó zhī mèi。
sī mǎ zhǐ yǐ,
wéi guó zhī chǐ。
xiān mín qǐ bù yán,
shī shēng lù sǐ。
wú zòng xiá yì,
wú xiè dú hǔi。
shǐ zhě yú lái,
hǔ yú yǐ hè。
shǐ zhě yú fǎn,
hǔ yì yǐ jiǎo。
hǔ yì yǐ jiǎo,
chóu bù mǐ zhǐ。
hǔ guān yǐ yóu,
chóu bù nǐ zhǐ。
tài shī móu zhī,
yǐ bào tiān zǐ。