贺新郎 谢袁履善惠酒
(明代)王世贞
春意归风雨。到如今、缓红舒翠,一番重起。况更索居无一事,镇日琴书而已。
待醉也、如何得醉。多谢白衣能远致,把葛巾、忙却科头倚。
胸磊块,故应洗。
琼膏慢入清尊细。似当年、掌分茎露,雪消春水。欲折筒荷充泛驾,凭借曲生为驭。
直引到、华胥路里。遮莫归来问名姓,道清真、袁粲频为主。
天下事,任公耳。

王世贞
王世贞(1526年-1590年)字元美,号凤洲,又号弇州山人,汉族,太仓(今江苏太仓)人,明代文学家、史学家。“后七子”领袖之一。官刑部主事,累官刑部尚书,移疾归,卒赠太子少保。好为古诗文,始于李攀龙主文盟,攀龙死,独主文坛二十年。有《弇山堂别集》、《嘉靖以来首辅传》、《觚不觚录》、《弇州山人四部稿》等。
《贺新郎 谢袁履善惠酒》拼音标注
hè xīn láng xiè yuán lv̌ shàn hùi jǐu
chūn yì gūi fēng yǔ。
dào rú jīn 、 huǎn hóng shū cùi,
yī fān zhòng qǐ。
kuàng gèng suǒ jū wú yī shì,
zhèn rì qín shū ér yǐ。
dài zùi yě 、 rú hé dé zùi。
duō xiè bái yī néng yuǎn zhì,
bǎ gé jīn 、 máng què kē tóu yǐ。
xiōng lěi kuài,
gù yìng xǐ。
qióng gāo màn rù qīng zūn xì。
sì dāng nián 、 zhǎng fēn jīng lù,
xuě xiāo chūn shǔi。
yù zhé tǒng hé chōng fàn jià,
píng jiè qū shēng wèi yù。
zhí yǐn dào 、 huá xū lù lǐ。
zhē mò gūi lái wèn míng xìng,
dào qīng zhēn 、 yuán càn pín wèi zhǔ。
tiān xià shì,
rèn gōng ěr。