和吴水田广文

(宋代)王松

十日晴无一日阴,今年青帝爱人深。看花不离杯中物,谀墓羞藏箧底金。

经世有才长落拓,感年无病也呻吟!何时得遂澄清志,独立苍茫耗壮心?

王松

王松,字不凋,称王四十郎,金陵(今江苏南京)人,设质库于清化寺中。哲宗元祐间曾从荣天和学诗(《藏海诗话》)。

《和吴水田广文》拼音标注

hé wú shǔi tián guǎng wén
shí rì qíng wú yī rì yīn,
jīn nián qīng dì ài rén shēn。
kàn huā bù lí bēi zhōng wù,
yú mù xīu cáng qiè dǐ jīn。
jīng shì yǒu cái cháng luò tuò,
gǎn nián wú bìng yě shēn yín !
hé shí dé sùi chéng qīng zhì,
dú lì cāng máng hào zhuàng xīn ?