登城东楼

(宋代)王松

登陴望阙叹拳空,时事浮云大海东。绕郭溪声秋雨后,满楼山色夕阳中。

移家人困搬姜鼠,守土民愚负蝂虫。一片热肠双冷眼,愁来只合问苍穹!

王松

王松,字不凋,称王四十郎,金陵(今江苏南京)人,设质库于清化寺中。哲宗元祐间曾从荣天和学诗(《藏海诗话》)。

《登城东楼》拼音标注

dēng chéng dōng lóu
dēng pí wàng què tàn quán kōng,
shí shì fú yún dà hǎi dōng。
rào guō xī shēng qīu yǔ hòu,
mǎn lóu shān sè xī yáng zhōng。
yí jiā rén kùn bān jiāng shǔ,
shǒu tǔ mín yú fù bǎn chóng。
yī piàn rè cháng shuāng lěng yǎn,
chóu lái zhǐ hé wèn cāng qióng !