焦山夜话

(清代)王嵩高

颠风吹塔铃,环山大波涌。虚堂佛火明,嗒然无怖恐。

高咏溯坡公,后先堪继踵。宵深人未眠,神清骨愈耸。

鼎摩云雷纹,鹤忆青田种。呼童启岩扉,霰雪皓已拥。

总持饶逸兴,得句如璧拱。蜡屐傥相邀,余亦贾余勇。

王嵩高

(1735—1800)江苏宝应人,字少林,号海山,晚号慕堂。乾隆二十八年进士。历湖北利川、武昌、汉阳、应城等县知县,直隶河间、天津两府同知,官至广西平乐知府。在官尽心狱讼,痛惩豪猾。有《小楼诗集》。

《焦山夜话》拼音标注

jiāo shān yè huà
diān fēng chūi tǎ líng,
huán shān dà bō yǒng。
xū táng fó huǒ míng,
tà rán wú bù kǒng。
gāo yǒng sù pō gōng,
hòu xiān kān jì zhǒng。
xiāo shēn rén wèi mián,
shén qīng gǔ yù sǒng。
dǐng mó yún léi wén,
hè yì qīng tián zhǒng。
hū tóng qǐ yán fēi,
xiàn xuě hào yǐ yǒng。
zǒng chí ráo yì xīng,
dé jù rú bì gǒng。
là jī tǎng xiāng yāo,
yú yì jiǎ yú yǒng。