杲和尚画赞

(宋代)王庭圭

硉硉矹矹,如祝融太华,高不知其几千丈。轩轩轰轰,如惊雷唳鹤,声彻乎九天之上。

道在真空,空即无相。以相求之,如盲摸象。乘机应物,河岳震响。

眼如掣电,舌如奔浪。转大法轮,说无尽藏。当恁么时有识之者,个是径山杲和尚。

王庭圭

(1080—1172)宋吉州安福人,字民瞻,号卢溪。徽宗政和八年进士。为茶陵丞,有能政。高宗绍兴中,胡铨上疏乞斩秦桧等,谪新州,庭圭独以诗送行。绍兴十九年,坐讪谤编管辰州。桧死,许自便。孝宗即位,除国子监主簿。乾道中除直敷文阁。博学兼通,工诗,尤精于《易》。有《卢溪集》、《易解》、《沧海遗珠》等。

《杲和尚画赞》拼音标注

gǎo hé shàng huà zàn
lù lù wù wù,
rú zhù róng tài huá,
gāo bù zhī qí jī qiān zhàng。
xuān xuān hōng hōng,
rú liáng léi lì hè,
shēng chè hū jǐu tiān zhī shàng。
dào zài zhēn kōng,
kōng jí wú xiāng。
yǐ xiāng qíu zhī,
rú máng mō xiàng。
chéng jī yìng wù,
hé yuè zhèn xiǎng。
yǎn rú chè diàn,
shé rú bēn làng。
zhuǎn dà fǎ lún,
shuō wú jǐn cáng。
dāng rèn yāo shí yǒu shì zhī zhě,
gè shì jìng shān gǎo hé shàng。