题王主簿逸老堂

(宋代)王庭圭

人生异趣各有托,年少何如老人乐。老来万事不挂眼,乐处勿忧儿辈觉。

疾雷破山吾不惊,亦赖天教闲处著。两部池蛙当鼓吹,万叠云山作屏幕。

此时真似地行仙,拍酒何须万斛船。不爱白日升青天,不爱腰缠十万钱。

但爱百年三万六千日,日对芳樽聊自逸。明日花开花更好,定知不向愁中老。

王庭圭

(1080—1172)宋吉州安福人,字民瞻,号卢溪。徽宗政和八年进士。为茶陵丞,有能政。高宗绍兴中,胡铨上疏乞斩秦桧等,谪新州,庭圭独以诗送行。绍兴十九年,坐讪谤编管辰州。桧死,许自便。孝宗即位,除国子监主簿。乾道中除直敷文阁。博学兼通,工诗,尤精于《易》。有《卢溪集》、《易解》、《沧海遗珠》等。

《题王主簿逸老堂》拼音标注

tí wáng zhǔ bù yì lǎo táng
rén shēng yì qù gè yǒu tuō,
nián shǎo hé rú lǎo rén lè。
lǎo lái wàn shì bù guà yǎn,
lè chù wù yōu ér bèi jué。
jí léi pò shān wú bù liáng,
yì lài tiān jiào xián chù zhù。
liǎng bù chí wā dāng gǔ chūi,
wàn dié yún shān zuò píng mù。
cǐ shí zhēn sì dì xíng xiān,
pāi jǐu hé xū wàn hú chuán。
bù ài bái rì shēng qīng tiān,
bù ài yāo chán shí wàn qián。
dàn ài bǎi nián sān wàn lìu qiān rì,
rì dùi fāng zūn liáo zì yì。
míng rì huā kāi huā gèng hǎo,
dìng zhī bù xiàng chóu zhōng lǎo。