彭青老往禾山读书所寓之室曰蛰庵为赋蛰庵诗一篇送之兼简白云元老
(宋代)王庭圭

王庭圭
(1080—1172)宋吉州安福人,字民瞻,号卢溪。徽宗政和八年进士。为茶陵丞,有能政。高宗绍兴中,胡铨上疏乞斩秦桧等,谪新州,庭圭独以诗送行。绍兴十九年,坐讪谤编管辰州。桧死,许自便。孝宗即位,除国子监主簿。乾道中除直敷文阁。博学兼通,工诗,尤精于《易》。有《卢溪集》、《易解》、《沧海遗珠》等。
《彭青老往禾山读书所寓之室曰蛰庵为赋蛰庵诗一篇送之兼简白云元老》拼音标注
péng qīng lǎo wǎng hé shān dú shū suǒ yù zhī shì yuē zhí ān wèi fù zhí ān shī yī piān sòng zhī jiān jiǎn bái yún yuán lǎo
péng zǐ dàn dēng xíng yǒu rì,
zhǔ zhàng chuān yún fēng yǔ jí。
zhǔ rén zhàng shì jiā yǒu shū,
juàn lèi shí qú tūn cáng shì。
zī yóu yuǎn qù qī bì shān,
tóu jiǎo wèi yù zhǎn zhǎn chū。
ní pán gǔ dǐ máo wū shēn,
dān yá qīng bì jī qiān xún。
bái yún lǎo yuán zuò shàn kū,
xiào rǔ yóu zuò shū shēng yín。
fēng tóu bié dǎ hé shān gǔ,
huàn qǐ jiāo lóng chèn yún yǔ。