谒王宣子舍人
(宋代)王庭圭
垂旒画衮云绣裳,天子择日开明光。临轩策士必亲览,鸿文独高翰墨场。
都人争看状元出,九衢车马何煌煌。贵名一日动天地,破卵插翼飞鸾凰。
螭头献纳近日月,谓公远器宜庙堂。麟符虎节下霄汉,双旗忽开南斗傍。
朝廷已知弱翁治,行且大用归岩廊。江边野老病初起,始欲杖策窥门墙。

王庭圭
(1080—1172)宋吉州安福人,字民瞻,号卢溪。徽宗政和八年进士。为茶陵丞,有能政。高宗绍兴中,胡铨上疏乞斩秦桧等,谪新州,庭圭独以诗送行。绍兴十九年,坐讪谤编管辰州。桧死,许自便。孝宗即位,除国子监主簿。乾道中除直敷文阁。博学兼通,工诗,尤精于《易》。有《卢溪集》、《易解》、《沧海遗珠》等。
《谒王宣子舍人》拼音标注
yè wáng xuān zǐ shè rén
chúi líu huà gǔn yún xìu cháng,
tiān zǐ zé rì kāi míng guāng。
lín xuān cè shì bì qīn lǎn,
hóng wén dú gāo hàn mò cháng。
dū rén zhēng kàn zhuàng yuán chū,
jǐu qú chē mǎ hé huáng huáng。
gùi míng yī rì dòng tiān dì,
pò luǎn chā yì fēi luán huáng。
chī tóu xiàn nà jìn rì yuè,
wèi gōng yuǎn qì yí miào táng。
lín fú hǔ jié xià xiāo hàn,
shuāng qí hū kāi nán dǒu bàng。
zhāo tíng yǐ zhī ruò wēng zhì,
xíng qiě dà yòng gūi yán láng。
jiāng biān yě lǎo bìng chū qǐ,
shǐ yù zhàng cè kūi mén qiáng。