次韵周秀实观李观察勒兵

(宋代)王庭圭

霜风猎猎吹旗旌,将军束装来勒兵。白鹭洲前云鸟合,青原台上山川横。

李侯凛凛万人敌,匹马横行沙塞北。至尊殿上亲赐名,生坐阎罗官柱国。

提兵括寇来江西,探取贼窟如连鸡。军中超距多暇日,却学临淮亲校旗。

中兴猛士如吼虎,二十八将随光武。要看麒麟第一功,金印垂腰光耀组。

王庭圭

(1080—1172)宋吉州安福人,字民瞻,号卢溪。徽宗政和八年进士。为茶陵丞,有能政。高宗绍兴中,胡铨上疏乞斩秦桧等,谪新州,庭圭独以诗送行。绍兴十九年,坐讪谤编管辰州。桧死,许自便。孝宗即位,除国子监主簿。乾道中除直敷文阁。博学兼通,工诗,尤精于《易》。有《卢溪集》、《易解》、《沧海遗珠》等。

《次韵周秀实观李观察勒兵》拼音标注

cì yùn zhōu xìu shí guān lǐ guān chá lè bīng
shuāng fēng liè liè chūi qí jīng,
jiāng jūn shù zhuāng lái lè bīng。
bái lù zhōu qián yún niǎo hé,
qīng yuán tái shàng shān chuān héng。
lǐ hóu lǐn lǐn wàn rén dí,
pǐ mǎ héng xíng shā sāi běi。
zhì zūn diàn shàng qīn sì míng,
shēng zuò yán luō guān zhù guó。
tí bīng kuò kòu lái jiāng xī,
tàn qǔ zéi kū rú lián jī。
jūn zhōng chāo jù duō xiá rì,
què xué lín huái qīn xiào qí。
zhōng xīng měng shì rú hǒu hǔ,
èr shí bā jiāng súi guāng wǔ。
yào kàn qí lín dì yī gōng,
jīn yìn chúi yāo guāng yào zǔ。