题罗畴老家明妃辞汉图

(宋代)王庭圭

明妃辞汉出宫门,丰容靓饰朝至尊。至尊左右皆动色,明妃欲语咽复吞。

三千蛾眉塞天阍,帝独不识王昭君。顾影徘徊复良久,尚冀君王一回首。

当时自倚绝世姿,不将赂结毛延寿。可怜朱网画香车,却来远嫁呼韩邪。

不如归州旧村女,三幅罗裙两髻丫。陌上花开大堤暖,细雨春风归缓缓。

宁从禁籞落胡沙,长路漫漫碧云断。忽看汉月照毡裘,泪湿弹丝锦臂韝。

龙眠会作无声句,写得当时一段愁。

王庭圭

(1080—1172)宋吉州安福人,字民瞻,号卢溪。徽宗政和八年进士。为茶陵丞,有能政。高宗绍兴中,胡铨上疏乞斩秦桧等,谪新州,庭圭独以诗送行。绍兴十九年,坐讪谤编管辰州。桧死,许自便。孝宗即位,除国子监主簿。乾道中除直敷文阁。博学兼通,工诗,尤精于《易》。有《卢溪集》、《易解》、《沧海遗珠》等。

《题罗畴老家明妃辞汉图》拼音标注

tí luō chóu lǎo jiā míng fēi cí hàn tú
míng fēi cí hàn chū gōng mén,
fēng róng jìng shì zhāo zhì zūn。
zhì zūn zuǒ yòu jiē dòng sè,
míng fēi yù yǔ yān fù tūn。
sān qiān é méi sāi tiān hūn,
dì dú bù shì wáng zhāo jūn。
gù yǐng pái huái fù liáng jǐu,
shàng jì jūn wáng yī húi shǒu。
dāng shí zì yǐ jué shì zī,
bù jiāng lù jié máo yán shòu。
kě lián zhū wǎng huà xiāng chē,
què lái yuǎn jià hū hán xié。
bù rú gūi zhōu jìu cūn nv̌,
sān fú luō qún liǎng jì yā。
mò shàng huā kāi dà dī nuǎn,
xì yǔ chūn fēng gūi huǎn huǎn。
níng cóng jìn yù luò hú shā,
cháng lù màn màn bì yún duàn。
hū kàn hàn yuè zhào zhān qíu,
lèi shī dàn sī jǐn bì gōu。
lóng mián hùi zuò wú shēng jù,
xiě dé dāng shí yī duàn chóu。