
王庭圭
(1080—1172)宋吉州安福人,字民瞻,号卢溪。徽宗政和八年进士。为茶陵丞,有能政。高宗绍兴中,胡铨上疏乞斩秦桧等,谪新州,庭圭独以诗送行。绍兴十九年,坐讪谤编管辰州。桧死,许自便。孝宗即位,除国子监主簿。乾道中除直敷文阁。博学兼通,工诗,尤精于《易》。有《卢溪集》、《易解》、《沧海遗珠》等。
《和施倅岁暮感怀》拼音标注
hé shī cùi sùi mù gǎn huái
yě kuò shēng chóu xīng,
shí wēi wú dìng jū。
yuān míng shāng juàn niǎo,
zhāng hàn yì lú yú。
huàn lù fēng bō è,
jiāo qíng shì lì shū。
móu shēng chéng jǔ yǔ,
yù jìn fù chóu chú。
dào zéi yóu chāng jué,
tián yuán wèi kěn chú。
jūn wáng tú zhì qiē,
xīn xià jí xián shū。
- 上一篇:和答邦直二首 其二
- 下一篇:湖头观桃李四绝句 其二