长沙北禅览古
(宋代)王庭圭
明湖涨天光,春云如粉碎。吴王宫女罢吹箫,象床玉椀今安在。
桃李初开映绿池,绿池水暖摇花枝。闻道只今池上月,照见吴王繁盛时。
当时粉色艳月彩,今日古坟烟草衰。草衰不见吴宫事,唯有月下孤猿啼。
猿声哀告问不得,又恐清晓催黄鹂。

王庭圭
(1080—1172)宋吉州安福人,字民瞻,号卢溪。徽宗政和八年进士。为茶陵丞,有能政。高宗绍兴中,胡铨上疏乞斩秦桧等,谪新州,庭圭独以诗送行。绍兴十九年,坐讪谤编管辰州。桧死,许自便。孝宗即位,除国子监主簿。乾道中除直敷文阁。博学兼通,工诗,尤精于《易》。有《卢溪集》、《易解》、《沧海遗珠》等。
《长沙北禅览古》拼音标注
cháng shā běi shàn lǎn gǔ
míng hú zhǎng tiān guāng,
chūn yún rú fěn sùi。
wú wáng gōng nv̌ bà chūi xiāo,
xiàng chuáng yù wǎn jīn ān zài。
táo lǐ chū kāi yìng lv̀ chí,
lv̀ chí shǔi nuǎn yáo huā zhī。
wén dào zhǐ jīn chí shàng yuè,
zhào jiàn wú wáng fán shèng shí。
dāng shí fěn sè yàn yuè cǎi,
jīn rì gǔ fén yān cǎo shuāi。
cǎo shuāi bù jiàn wú gōng shì,
wéi yǒu yuè xià gū yuán tí。
yuán shēng āi gào wèn bù dé,
yòu kǒng qīng xiǎo cūi huáng lí。