
王庭圭
(1080—1172)宋吉州安福人,字民瞻,号卢溪。徽宗政和八年进士。为茶陵丞,有能政。高宗绍兴中,胡铨上疏乞斩秦桧等,谪新州,庭圭独以诗送行。绍兴十九年,坐讪谤编管辰州。桧死,许自便。孝宗即位,除国子监主簿。乾道中除直敷文阁。博学兼通,工诗,尤精于《易》。有《卢溪集》、《易解》、《沧海遗珠》等。
《次韵蔡德亿年闻子规》拼音标注
cì yùn cài dé yì nián wén zǐ gūi
zhú kè sī gūi zhèng juàn wén,
sān gèng zhī shàng yuè wēi hūn。
yī shēng gèng duàn xiāng shān qū,
qiān gǔ kōng yú mǎ zú hén。
dōng guō sūi wú yáng zǐ zhái,
xī zhī yìng yǒu shǎo líng cūn。
bù xū sòng yù lián qiáo cùi,
zhāo dé sāo rén jī xǔ hún。