
王庭圭
(1080—1172)宋吉州安福人,字民瞻,号卢溪。徽宗政和八年进士。为茶陵丞,有能政。高宗绍兴中,胡铨上疏乞斩秦桧等,谪新州,庭圭独以诗送行。绍兴十九年,坐讪谤编管辰州。桧死,许自便。孝宗即位,除国子监主簿。乾道中除直敷文阁。博学兼通,工诗,尤精于《易》。有《卢溪集》、《易解》、《沧海遗珠》等。
《和吴思道韵寄郭德耘》拼音标注
hé wú sī dào yùn jì guō dé yún
luàn hòu jiāo yóu bàn bù wén,
tiān yá lún luò shǐ féng jūn。
qián nán kě guài wú lv́ yǎng,
jì běi sùi dāng kōng mǎ qún。
shàng shǐ gāo cái yān guǎn kù,
hū chuán jiā jù tǔ yān yún。
shí nián chóu xiào jīn luán diàn,
yī jìu wú zhān sì guǎng wén。