
王庭圭
(1080—1172)宋吉州安福人,字民瞻,号卢溪。徽宗政和八年进士。为茶陵丞,有能政。高宗绍兴中,胡铨上疏乞斩秦桧等,谪新州,庭圭独以诗送行。绍兴十九年,坐讪谤编管辰州。桧死,许自便。孝宗即位,除国子监主簿。乾道中除直敷文阁。博学兼通,工诗,尤精于《易》。有《卢溪集》、《易解》、《沧海遗珠》等。
《谒魏彦成郎中》拼音标注
yè wèi yàn chéng láng zhōng
bìng fū tóu lǎo rù chéng yīn,
dào chù féng rén shuō shǐ jūn。
qǐ liào qí lv́ chōng dà yǐn,
zhèng xū káng dǐng shì qí wén。
chí shēng chūn cǎo hé céng mèng,
fēng luò wú jiāng wù suǒ wén。
gèng yuàn jiān shōu hú hǎi shì,
dāng lìng jì běi mǎ kōng qún。