
王庭圭
(1080—1172)宋吉州安福人,字民瞻,号卢溪。徽宗政和八年进士。为茶陵丞,有能政。高宗绍兴中,胡铨上疏乞斩秦桧等,谪新州,庭圭独以诗送行。绍兴十九年,坐讪谤编管辰州。桧死,许自便。孝宗即位,除国子监主簿。乾道中除直敷文阁。博学兼通,工诗,尤精于《易》。有《卢溪集》、《易解》、《沧海遗珠》等。
《次韵叶起商》拼音标注
cì yùn yè qǐ shāng
shǎo nián xié yì shì dōng dū,
yī gǔ wú chéng nù fèn xū。
biàn bǎ lóng tāo qǔ guān zhí,
yù súi péng hǎi hùn chéng tú。
qīng yán zì kě róng píng zǐ,
wén bǐ shúi kān dá zhì yú。
yào shǐ diāo chán chū jīn móu,
fǔ rú níng bù kùi cāo gū。