寄刘松石

(明代)王廷陈

镇拥三边重,衔兼八座荣。韬钤临玉障,仁座即金城

神武虽无敌,天威亦有征。塞烟烽里合,陇月笛中鸣。

直应师方壮,恩驱命始轻。何云无上策,已见戢佳兵。

虎豹争为用,风云立可生。书随飞箭去,檄至倒戈迎。

百胜非天幸,诸戎不日平。横行边地拓,独坐塞尘清。

质子趋周道,降王诣汉京。歌钟时自劳,戍鼓遂无惊。

定远元投笔,终军枉请缨。不言防众忌,求退为功成。

但使龙庭灭,宁邀麟阁名。

王廷陈

湖广黄冈人,字稚钦,王廷瞻兄。恃才放恣,甚至上树呼叫,馆师无如之何。正德十二年进士,选翰林庶吉士。因疏谏武宗南巡,罚跪受杖。时已授给事中,乃出为裕州知州。失职怨望,为上官所劾,罢归乡里。屏居二十余年,嗜酒纵倡为乐。达官贵人来家,蓬发跣足延见。时衣红纻窄衫,骑牛跨马,啸歌田野间。诗婉丽多风,文长于尺牍。有《梦泽集》。

《寄刘松石》拼音标注

jì líu sōng shí
zhèn yǒng sān biān zhòng,
xián jiān bā zuò róng。
tāo qián lín yù zhàng,
rén zuò jí jīn chéng。
shén wǔ sūi wú dí,
tiān wēi yì yǒu zhēng。
sāi yān fēng lǐ hé,
lǒng yuè dí zhōng míng。
zhí yìng shī fāng zhuàng,
ēn qū mìng shǐ qīng。
hé yún wú shàng cè,
yǐ jiàn jí jiā bīng。
hǔ bào zhēng wèi yòng,
fēng yún lì kě shēng。
shū súi fēi jiàn qù,
xí zhì dǎo gē yíng。
bǎi shèng fēi tiān xìng,
zhū róng bù rì píng。
héng xíng biān dì tuò,
dú zuò sāi chén qīng。
zhí zǐ qū zhōu dào,
jiàng wáng yì hàn jīng。
gē zhōng shí zì láo,
shù gǔ sùi wú liáng。
dìng yuǎn yuán tóu bǐ,
zhōng jūn wǎng qǐng yīng。
bù yán fáng zhòng jì,
qíu tùi wèi gōng chéng。
dàn shǐ lóng tíng miè,
níng yāo lín gé míng。