九日游观音岩歌简同游诸君子

(明代)王廷相

南都诸曹官事简,南都大夫乐游衍。我来半载值多务,九日登高不嫌晚。

太平门开山簇簇,锦石灵泉间珍木。野人已慰沧洲心,诸贤真享烟霞福。

观音阁下秋江横,燕子矶头瑶草青。虽无仙菊十丈把,颇有名酒千杯倾。

金陵佳丽区,万古来贤豪。灵运诗篇悬白日,安石棋墅生蓬蒿。

我生何啻鸿一毛,浩歌不谢青天高。东吴山水兴方剧,北极星辰梦巳遥。

回瞻勾曲峰,上接牛女矶。华阳七十洞,洞洞生阴晖。

矫首招鸿蒙,把臂谈希夷。玉仙之居天地枢,尧水不没秦兵迷。

赤龙白鹄日飞走,琼户金坛紫云阜。尘中懊恼伤素怀,欲向茅君结宾友。

王廷相

王廷相(1474-1544),字子衡,号浚川,世称浚川先生,河南仪封(今兰考)人,祖籍潞州。明代著名文学家、思想家、哲学家。王廷相幼年聪慧奇敏,好为文赋诗,且留心经史。《明史》称他“博学强记,精通经术、星历、舆图、乐律,河图洛书,周邵程张之书,皆有论驳” 。明孝宗时,与李梦阳、何景明等人,提倡古文,反对台阁体,时称“七子”(“前七子”)。官至南京兵部尚书、都察院左都御史。谥“肃敏”。

《九日游观音岩歌简同游诸君子》拼音标注

jǐu rì yóu guān yīn yán gē jiǎn tóng yóu zhū jūn zǐ
nán dū zhū cáo guān shì jiǎn,
nán dū dà fū lè yóu yǎn。
wǒ lái bàn zài zhí duō wù,
jǐu rì dēng gāo bù xián wǎn。
tài píng mén kāi shān cù cù,
jǐn shí líng quán jiān zhēn mù。
yě rén yǐ wèi cāng zhōu xīn,
zhū xián zhēn xiǎng yān xiá fú。
guān yīn gé xià qīu jiāng héng,
yàn zǐ jī tóu yáo cǎo qīng。
sūi wú xiān jú shí zhàng bǎ,
pǒ yǒu míng jǐu qiān bēi qīng。
jīn líng jiā lì qū,
wàn gǔ lái xián háo。
líng yùn shī piān xuán bái rì,
ān shí qí shù shēng péng hāo。
wǒ shēng hé chì hóng yī máo,
hào gē bù xiè qīng tiān gāo。
dōng wú shān shǔi xīng fāng jù,
běi jí xīng chén mèng sì yáo。
húi zhān gōu qū fēng,
shàng jiē níu nv̌ jī。
huá yáng qī shí dòng,
dòng dòng shēng yīn hūi。
jiǎo shǒu zhāo hóng méng,
bǎ bì tán xī yí。
yù xiān zhī jū tiān dì shū,
yáo shǔi bù méi qín bīng mí。
chì lóng bái hú rì fēi zǒu,
qióng hù jīn tán zǐ yún fù。
chén zhōng ào nǎo shāng sù huái,
yù xiàng máo jūn jié bīn yǒu。