出陕城述所经览
(明代)王廷相
秦浦发归旗,逶迤度长坂。云入林峦合,鸟向旌旟散。浴兰注温泉,绿磴求骊馆。莲峰峥华首,蘅坻清渭岸。幽韵兹凌薄,遥心日纷乱。牵组随世缘,蒦山失真玩。横骛涂尚迷,迟回局未返。旅逆节乃苦,景美惬深眷。秦缶既呜呜,梁歌亦纂纂。鹍鷃尔同归,醉醒复何辩。

王廷相
王廷相(1474-1544),字子衡,号浚川,世称浚川先生,河南仪封(今兰考)人,祖籍潞州。明代著名文学家、思想家、哲学家。王廷相幼年聪慧奇敏,好为文赋诗,且留心经史。《明史》称他“博学强记,精通经术、星历、舆图、乐律,河图洛书,周邵程张之书,皆有论驳” 。明孝宗时,与李梦阳、何景明等人,提倡古文,反对台阁体,时称“七子”(“前七子”)。官至南京兵部尚书、都察院左都御史。谥“肃敏”。
《出陕城述所经览》拼音标注
chū shǎn chéng shù suǒ jīng lǎn
qín pǔ fā gūi qí,
wēi yǐ dù cháng bǎn。
yún rù lín luán hé,
niǎo xiàng jīng yú sàn。
yù lán zhù wēn quán,
lv̀ dèng qíu lí guǎn。
lián fēng zhēng huá shǒu,
héng chí qīng wèi àn。
yōu yùn zī líng bó,
yáo xīn rì fēn luàn。
qiān zǔ súi shì yuán,
wò shān shī zhēn wán。
héng wù tú shàng mí,
chí húi jú wèi fǎn。
lv̌ nì jié nǎi kǔ,
jǐng měi qiè shēn juàn。
qín fǒu jì wū wū,
liáng gē yì zuǎn zuǎn。
kūn yàn ěr tóng gūi,
zùi xǐng fù hé biàn 。