赋得宫人入道二首 其二

(明代)汪琬

自乞天恩下玉墀,宫中女伴镇相思。羞题红叶传尘世,愿守丹炉事本师。

垂手只携禳斗诀,点唇初习步虚词。此生无复昭阳梦,犹为君王夜祝釐。

汪琬

汪琬(1624—1691年),字苕文,号钝庵,初号玉遮山樵,晚号尧峰,小字液仙。长洲(今江苏苏州)人,清初官吏学者、散文家,与侯方域、魏禧,合称明末清初散文“三大家”。顺治十二年进士,康熙十八年举鸿博,历官户部主事、刑部郎中、编修,有《尧峰诗文钞》、《钝翁前后类稿、续稿》。

《赋得宫人入道二首 其二》拼音标注

fù dé gōng rén rù dào èr shǒu qí èr
zì qǐ tiān ēn xià yù chí,
gōng zhōng nv̌ bàn zhèn xiāng sī。
xīu tí hóng yè chuán chén shì,
yuàn shǒu dān lú shì běn shī。
chúi shǒu zhǐ xié ráng dǒu jué,
diǎn chún chū xí bù xū cí。
cǐ shēng wú fù zhāo yáng mèng,
yóu wèi jūn wáng yè zhù lí。