雨后舟中晚眺怀王十一

(明代)汪琬

斜阳下兰陵,景物澹尘虑。草树竞含滋,夜来河上雨。

涓涓泉乱鸣,霭霭霞初吐。之子渺何在,相思楚天暮。

疏林表远村,微火明前渡。惆怅暮潮生,广陵隔烟雾。

汪琬

汪琬(1624—1691年),字苕文,号钝庵,初号玉遮山樵,晚号尧峰,小字液仙。长洲(今江苏苏州)人,清初官吏学者、散文家,与侯方域、魏禧,合称明末清初散文“三大家”。顺治十二年进士,康熙十八年举鸿博,历官户部主事、刑部郎中、编修,有《尧峰诗文钞》、《钝翁前后类稿、续稿》。

《雨后舟中晚眺怀王十一》拼音标注

yǔ hòu zhōu zhōng wǎn tiào huái wáng shí yī
xié yáng xià lán líng,
jǐng wù dàn chén lv̀。
cǎo shù jìng hán zī,
yè lái hé shàng yǔ。
juān juān quán luàn míng,
ǎi ǎi xiá chū tǔ。
zhī zǐ miǎo hé zài,
xiāng sī chǔ tiān mù。
shū lín biǎo yuǎn cūn,
wēi huǒ míng qián dù。
chóu chàng mù cháo shēng,
guǎng líng gé yān wù。