游悟真寺(一作王缙诗)
(唐代)王维

王维
王维(701年-761年,一说699年—761年),字摩诘,汉族,河东蒲州(今山西运城)人,祖籍山西祁县,唐朝诗人,有“诗佛”之称。苏轼评价其:“味摩诘之诗,诗中有画;观摩诘之画,画中有诗。”开元九年(721年)中进士,任太乐丞。王维是盛唐诗人的代表,今存诗400余首,重要诗作有《相思》《山居秋暝》等。王维精通佛学,受禅宗影响很大。佛教有一部《维摩诘经》,是王维名和字的由来。王维诗书画都很有名,多才多艺,音乐也很精通。与孟浩然合称“王孟”。
《游悟真寺(一作王缙诗)》拼音标注
yóu wù zhēn sì ( yī zuò wáng jìn shī )
wén dào huáng jīn dì,
réng kāi bái yù tián。
zhí shān yí jù shí,
zhòu líng chū fēi quán。
měng hǔ tóng sān jìng,
chóu yuán xué sì shàn。
mǎi xiāng rán lv̀ gùi,
qǐ huǒ tà hóng lián。
cǎo sè yáo xiá shàng,
sōng shēng fàn yuè biān。
shān hé qióng bǎi èr,
shì jiè jiē sān qiān。
fàn yǔ liáo píng shì,
wáng chéng sùi miǎo rán。
bà líng cái chū shù,
wèi shǔi yù lián tiān。
yuǎn xiàn fēn zhū guō,
gū cūn qǐ bái yān。
wàng yún sī shèng zhǔ,
pī wù yǐn qún xián。
bó huàn cán shī sù,
zhōng shēn nǐ shàng xuán。
shúi zhī cǎo ān kè,
céng hé bǎi liáng piān。