送从弟蕃游淮南

(唐代)王维

读书复骑射。带剑游淮阴。淮阴少年辈。千里远相寻。高义难自隐。明时宁陆沈。岛夷九州外。泉馆三山深。席帆聊问罪。卉服尽成擒。归来见天子。拜爵赐黄金。忽思鲈鱼[鱼会]。复有沧洲心。天寒蒹葭渚。日露云梦林。江城下枫叶。淮上闻秋砧。送归青门外。车马去[侵,“马”代“亻”][侵,“马”代“亻”]。惆怅新丰树。空余天际禽。

王维

王维(701年-761年,一说699年—761年),字摩诘,汉族,河东蒲州(今山西运城)人,祖籍山西祁县,唐朝诗人,有“诗佛”之称。苏轼评价其:“味摩诘之诗,诗中有画;观摩诘之画,画中有诗。”开元九年(721年)中进士,任太乐丞。王维是盛唐诗人的代表,今存诗400余首,重要诗作有《相思》《山居秋暝》等。王维精通佛学,受禅宗影响很大。佛教有一部《维摩诘经》,是王维名和字的由来。王维诗书画都很有名,多才多艺,音乐也很精通。与孟浩然合称“王孟”。

《送从弟蕃游淮南》拼音标注

sòng cóng dì fán yóu huái nán
dú shū fù qí shè。
dài jiàn yóu huái yīn。
huái yīn shǎo nián bèi。
qiān lǐ yuǎn xiāng xún。
gāo yì nán zì yǐn。
míng shí níng lù shěn。
dǎo yí jǐu zhōu wài。
quán guǎn sān shān shēn。
xí fān liáo wèn zùi。
hùi fú jǐn chéng qín。
gūi lái jiàn tiān zǐ。
bài jué sì huáng jīn。
hū sī lú yú [ yú hùi ]。
fù yǒu cāng zhōu xīn。
tiān hán jiān jiā zhǔ。
rì lù yún mèng lín。
jiāng chéng xià fēng yè。
huái shàng wén qīu zhēn。
sòng gūi qīng mén wài。
chē mǎ qù [ qīn,
“ mǎ ” dài “ rén ” ] [ qīn,
“ mǎ ” dài “ rén ” ] 。
chóu chàng xīn fēng shù。
kōng yú tiān jì qín 。