和丁大声登皆山楼之作依韵

(清代)王炘

山色侵楼重,竹阴傍涧清。绿峰群寂寂,黄鸟独声声。

雾聚松枝合,樵稀石面生。云收余峭壁,日影北林更。

王炘

(1617—1672)明末清初直隶雄县人,字济似,号晓岩、茨庵。少时为孙承宗所重,妻以孙女。明末南迁,久居六合,晚始回乡。诗多兴亡之感。有《茨庵集诗钞》。

《和丁大声登皆山楼之作依韵》拼音标注

hé dīng dà shēng dēng jiē shān lóu zhī zuò yī yùn
shān sè qīn lóu zhòng,
zhú yīn bàng jiàn qīng。
lv̀ fēng qún jì jì,
huáng niǎo dú shēng shēng。
wù jù sōng zhī hé,
qiáo xī shí miàn shēng。
yún shōu yú qiào bì,
rì yǐng běi lín gèng。