黄一翁自郡城回

(宋代)王炎

千金一璧倾秦都,此璞未剖众所疑。朱丝璞曲有山水,袖手不鼓无人知。黄香裋褐走江汉,失脚未上青云衢。此客胸中有佳处,笑人论士相目皮。敂关谒我即辞去,赤霄孔翠不可呼。江城邂逅共杯酒,麈尾我生綌絺。步行触热两足茧,别后略无双鲤鱼。楚山摇落岁又晚,花信首回南北枝。青灯抽穗由出金粟,喜见间关行李归。粲然为我启贝齿,我不见如调饥。挥毫妙入斲轮手,倒囊尽出骊龙珠。朱朱白白颜色好,春风烂漫催花时。肯留花底共醉倒,为君春酒满眼酤。褦襶推之地去,忍使故人天一涯。摩挲老眼望寥廊,愿见秋鹗凌风飞。

王炎

王炎(1137——1218)字晦叔,一字晦仲,号双溪,婺源(今属江西)人。一生著述甚富,有《读易笔记》、《尚书小传》、《礼记解》、《论 语解》、《孝圣解》、《老子解》、《春秋衍义》、《象数稽疑》、《禹贡辨》等,《全宋词》第 三册录其词五十二首。事迹见胡升《王大监传》(《新安文献志》卷六九)、 《宋史翼》卷二四,参《南宋馆阁续 录》卷八、九。

《黄一翁自郡城回》拼音标注

huáng yī wēng zì jùn chéng húi
qiān jīn yī bì qīng qín dū,
cǐ pú wèi pōu zhòng suǒ yí。
zhū sī pú qū yǒu shān shǔi,
xìu shǒu bù gǔ wú rén zhī。
huáng xiāng shù hé zǒu jiāng hàn,
shī jiǎo wèi shàng qīng yún qú。
cǐ kè xiōng zhōng yǒu jiā chù,
xiào rén lùn shì xiāng mù pí。
kòu guān yè wǒ jí cí qù,
chì xiāo kǒng cùi bù kě hū。
jiāng chéng xiè hòu gòng bēi jǐu,
zhǔ wěi wǒ shēng xì chī。
bù xíng hóng rè liǎng zú chóng,
bié hòu lvè wú shuāng lǐ yú。
chǔ shān yáo luò sùi yòu wǎn,
huā xìn shǒu húi nán běi zhī。
qīng dēng chōu sùi yóu chū jīn sù,
xǐ jiàn jiān guān xíng lǐ gūi。
càn rán wèi wǒ qǐ bèi chǐ,
wǒ bù jiàn rú diào jī。
hūi háo miào rù zhuó lún shǒu,
dǎo náng jǐn chū lí lóng zhū。
zhū zhū bái bái yán sè hǎo,
chūn fēng làn màn cūi huā shí。
kěn líu huā dǐ gòng zùi dǎo,
wèi jūn chūn jǐu mǎn yǎn gū。
nài dài tūi zhī dì qù,
rěn shǐ gù rén tiān yī yá。
mó suō lǎo yǎn wàng liáo láng,
yuàn jiàn qīu è líng fēng fēi 。