再用元韵因简县庠诸先辈
(宋代)王炎
书生卯饭动及午,姜糁菜丝烦自煮。异时甘脆屋渠渠,出自空肠千卷书。竹间杵臼相敲击,茶不疗饥何苦吃。泉新火活费裁排,呼奴更挈铜瓶来。蜀客见之心逐逐,暂借纸窗休茧足。归欤家在淮源边,草魁可买无青钱。不办云腴供粥饮,空有束诗如束筍。青箬小分鹰爪香,江上拿舟当无引。

王炎
王炎(1137——1218)字晦叔,一字晦仲,号双溪,婺源(今属江西)人。一生著述甚富,有《读易笔记》、《尚书小传》、《礼记解》、《论 语解》、《孝圣解》、《老子解》、《春秋衍义》、《象数稽疑》、《禹贡辨》等,《全宋词》第 三册录其词五十二首。事迹见胡升《王大监传》(《新安文献志》卷六九)、 《宋史翼》卷二四,参《南宋馆阁续 录》卷八、九。
《再用元韵因简县庠诸先辈》拼音标注
zài yòng yuán yùn yīn jiǎn xiàn xiáng zhū xiān bèi
shū shēng mǎo fàn dòng jí wǔ,
jiāng sān cài sī fán zì zhǔ。
yì shí gān cùi wū qú qú,
chū zì kōng cháng qiān juàn shū。
zhú jiān chǔ jìu xiāng qiāo jí,
chá bù liáo jī hé kǔ chī。
quán xīn huǒ huó fèi cái pái,
hū nú gèng qiè tóng píng lái。
shǔ kè jiàn zhī xīn zhú zhú,
zàn jiè zhǐ chuāng xīu chóng zú。
gūi yú jiā zài huái yuán biān,
cǎo kúi kě mǎi wú qīng qián。
bù bàn yún yú gōng zhōu yǐn,
kōng yǒu shù shī rú shù sǔn。
qīng ruò xiǎo fēn yīng zhuǎ xiāng,
jiāng shàng ná zhōu dāng wú yǐn 。