和许尉小洞庭韵
(宋代)王炎

王炎
王炎(1137——1218)字晦叔,一字晦仲,号双溪,婺源(今属江西)人。一生著述甚富,有《读易笔记》、《尚书小传》、《礼记解》、《论 语解》、《孝圣解》、《老子解》、《春秋衍义》、《象数稽疑》、《禹贡辨》等,《全宋词》第 三册录其词五十二首。事迹见胡升《王大监传》(《新安文献志》卷六九)、 《宋史翼》卷二四,参《南宋馆阁续 录》卷八、九。
《和许尉小洞庭韵》拼音标注
hé xǔ wèi xiǎo dòng tíng yùn
gǔ xiàn zhōu zāo lín shǔi yá,
zhōng yǒu shèng dì cáng yōu qí。
xiàng lái mò shòu bù lǐng lvè,
fù yǔ yú qiáo qīng qì yí。
wǒ chéng cāng chī shàng qí dǐng,
píng gāo xiǎo zhú zhū máo cí。
wèi néng yǐn qù xué lǔ shān,
qiě kě xún yōu rú tùi zhī。
chūi yān bǎi dǔ gòng yī shì,
mín qì shāo shāo chūn tái xī。
zhì zūn qǐ wèi chóng sī jì,
lǎo lìng hèn wú táo lǐ xī。
jiě yī yī wǎn sān nián zī,
wēi fēng niǎn sùi qīng líu lí。
yú lóng bēi xiào chūi bái làng,
yān ǎi tǔ tūn méng cùi wēi。
hú zhōng yī diǎn xiǎo jūn shān,
shúi zhuó yáo kūn yuán zhōng gūi。
zhū xián yī qū wǔ féng yí,
líng fēng jià wǒ shuāng fú fēi。
yuǎn huàn gǔ xiān shēng hè lái,
yuè hán gòng zùi yù dōng xī。
tiān gāo kě zhú xiá pèi qù,
ér nv̌ qiān yī wú wèi yí。
yī guān yǔ lv̌ bǎi liáo dǐ,
cāng rán yù xuě jiāng hé wèi。
pái huái zài cǐ wèi wǔ dǒu,
shí yì fēng sòng yuān míng cí。
zī tíng xìn měi fēi wǒ yǒu,
mèng rào gù yuán huán yù gūi 。