上李侯
(宋代)汪炎昶

汪炎昶
汪炎昶(一二六一~一三三八),字懋远,婺源(今属江西)人。幼励志力学,受学于孙嵩,得程朱性理之要。宋亡,与同里江凯隐于婺源山中,名其所居为雪瓷,自号古逸民,学者称古逸先生。元惠宗至元四年卒,年七十八。有《古逸民先生集》二卷。事见本集附录《汪古逸民先生行状》。 汪炎昶诗,以《宛委别藏》本为底本,并新辑集外诗编为一卷。
《上李侯》拼音标注
shàng lǐ hóu
gòng yǐ tǔ zuò,
fǎ diàn yú yǔ。
fěi kuàng yǔ sī,
qīng yǎn jì yù。
zhì yǒu cháng jīng,
wú sī yān qǔ。
shì jiàng shì cù,
dé bù yuǎn róu。
huò jǐu zhōu fù,
cùi yú yī zhōu。
mào wú wèi yǒu,
bó rén yú yóu。
wéi huáng qǐ yùn,
juān wǒ jí kǔ。
shì qīng yǎn yù,
bù wù ér gū。
shàng biàn xià ān,
zhǒng yǐ wèi gù。
hǔi yù sì qī,
méng rén liǎo yǐ。
jī chuàng chóng sī,
tú wǒ chì zǐ。
wǒ hóu rì xī,
hài wú wǒ shǐ。
yùn jiàng hūi hàn,
píng dòng shǎo wéi。
wàn jūn húi wò,
mín yǐ tián xī。
fěi rén shí nán,
shú xīn pí yíng。
wéi cǐ lòu bāng,
sāng xī tián jí。
gǒu zhòng yǐ cǐ,
qí hé néng xī。
zì jīn cùn lv̌,
jiē fú hóu dé。
mǐ huáng gù dé,
jīn zī zhī kāng。
cǐ ér fēi hóu,
fěi gòng shì cháng。
lì yīn yǐ huáng,
jué huò mí cháng 。
- 上一篇:余年二十馀即有二毛盖乱离间所致感而有作
- 下一篇:陪诸公携酒山家用壁间韵三首