郑太灼灸戏成
(宋代)王洋

王洋
(1087—1154)宋楚州山阳人,字元渤。王资深子。徽宗宣和六年进士。高宗绍兴初诏试馆职,历秘书省正字、校书郎、守起居舍人,擢知制诰。十年以权发遣吉州换邵武军。洪皓使金归,人无敢过其居,洋独与往来,为人诬告与闻洪皓欺世飞语,以直徽猷阁出知饶州。寓居信州,有荷花水木之趣,因号王南池。善诗文,其诗极意镂刻,文章以温雅见长。有《东牟集》。
《郑太灼灸戏成》拼音标注
zhèng tài zhuó jǐu xì chéng
zhàng rén guó dì gūi,
qiān gǔ mì qīng miào。
cè wén hù shèng chū,
tóng tíng xiàn xǐ zhào。
cóng cǐ fēn wù kāi,
lv̌ xí xīu rùi bào。
gūi zhāng yàn fēn huá,
jiāng hú lè fēng hǎo。
yī guān tuō mèng láo,
shí nián fàn líng zhǎo。
jìn wén chū qīng jiāng,
zhàng jié hóng chéng zhào。
yú zhě yǒu yù qiě,
héng liáng jié wēi ào。
rú hé bào shén zhì,
shī jiǎo kùn ní nào。
cāng huáng jiàn mèng qí,
xīu mén jí bēi jiào。
dú cáng dé xuán fū,
guāng jià yú nà gào。
zài bài zhēng qǐ líng,
zhuó tiě jù rè jiāo。
huǒ gōng gù xià cè,
nài cǐ jí zhòng zào。
dī tóu xiè qún gōng,
tuō shēn tú hòu xiào。
cǐ xì yì tài nvè,
qí fù yīn rán gāo。
qiē wù zài sān dú,
dú yì bù rǔ gào。
shè ěr guān duǒ yí,
cóng wú xí gāo dǎo 。