戏郑曾二老

(宋代)王洋

两编千片白雪茧,六百二斗青铜钱。不辞破费十日产,要向几上追前贤。前贤已死不可慕,世上流传只佳句。不寻断简赏心符,定自前贤无觅处。郑翁知我用意诚,云有甲乙分馀明。卢仝书到孟郊富,李老被酒张翁醒。当时储馆典雠校,今日取送传芳馨。分多析少每如此,翁甑百金杯千羹。北邻老子苦好客,悬箪过午须宾食。昨朝唤客啖鹅炙,十字浮光汤饼滑。须臾碾畔百尘飞,语是奴音破珪璧。此翁香串数百枚,一一啖客当千回。啜香饱炙勘诗谱,但度流年无所苦。

王洋

(1087—1154)宋楚州山阳人,字元渤。王资深子。徽宗宣和六年进士。高宗绍兴初诏试馆职,历秘书省正字、校书郎、守起居舍人,擢知制诰。十年以权发遣吉州换邵武军。洪皓使金归,人无敢过其居,洋独与往来,为人诬告与闻洪皓欺世飞语,以直徽猷阁出知饶州。寓居信州,有荷花水木之趣,因号王南池。善诗文,其诗极意镂刻,文章以温雅见长。有《东牟集》。

《戏郑曾二老》拼音标注

xì zhèng céng èr lǎo
liǎng biān qiān piàn bái xuě chóng,
lìu bǎi èr dǒu qīng tóng qián。
bù cí pò fèi shí rì chǎn,
yào xiàng jī shàng zhūi qián xián。
qián xián yǐ sǐ bù kě mù,
shì shàng líu chuán zhǐ jiā jù。
bù xún duàn jiǎn shǎng xīn fú,
dìng zì qián xián wú mì chù。
zhèng wēng zhī wǒ yòng yì chéng,
yún yǒu jiǎ yǐ fēn yú míng。
lú tóng shū dào mèng jiāo fù,
lǐ lǎo bèi jǐu zhāng wēng xǐng。
dāng shí chǔ guǎn diǎn chóu xiào,
jīn rì qǔ sòng chuán fāng xīn。
fēn duō xī shǎo měi rú cǐ,
wēng zèng bǎi jīn bēi qiān gēng。
běi lín lǎo zǐ kǔ hǎo kè,
xuán dān guò wǔ xū bīn shí。
zuó zhāo huàn kè dàn é zhì,
shí zì fú guāng tāng bǐng huá。
xū yú niǎn pàn bǎi chén fēi,
yǔ shì nú yīn pò gūi bì。
cǐ wēng xiāng chuàn shù bǎi méi,
yī yī dàn kè dāng qiān húi。
chuò xiāng bǎo zhì kān shī pǔ,
dàn dù líu nián wú suǒ kǔ 。