偶得上饶芡实颇佳分荐同邑以诗送

(宋代)王洋

明珠宝簿藏贝宫,嫦娥取置空明中。视仙法游仗秘咒,一粒变化传无穷。水府仙人通妙诀,擘破寒泉弄明月。左庚右甲养素胎,珠胜醍醐争如雪。炼丹水底含太阳,世人错比煎硫磺。丹成不合恋凡壳,雄鸡冠碎鸿头伤。紫苞裂处吴芳髓,火候温温暗香起。青荷犹著旧衣裳,玉质可怜供软美。我家旧往长淮湄,花开十丈芙蓉旗。年年割鲜唤同社,径醉忘却还家时。何人缩地有幻巧,容我短棹追冯夷。

王洋

(1087—1154)宋楚州山阳人,字元渤。王资深子。徽宗宣和六年进士。高宗绍兴初诏试馆职,历秘书省正字、校书郎、守起居舍人,擢知制诰。十年以权发遣吉州换邵武军。洪皓使金归,人无敢过其居,洋独与往来,为人诬告与闻洪皓欺世飞语,以直徽猷阁出知饶州。寓居信州,有荷花水木之趣,因号王南池。善诗文,其诗极意镂刻,文章以温雅见长。有《东牟集》。

《偶得上饶芡实颇佳分荐同邑以诗送》拼音标注

ǒu dé shàng ráo qiàn shí pǒ jiā fēn jiàn tóng yì yǐ shī sòng
míng zhū bǎo bù cáng bèi gōng,
cháng é qǔ zhì kōng míng zhōng。
shì xiān fǎ yóu zhàng mì zhòu,
yī lì biàn huà chuán wú qióng。
shǔi fǔ xiān rén tōng miào jué,
bò pò hán quán nòng míng yuè。
zuǒ gēng yòu jiǎ yǎng sù tāi,
zhū shèng tí hú zhēng rú xuě。
liàn dān shǔi dǐ hán tài yáng,
shì rén cuò bǐ jiān líu huáng。
dān chéng bù hé liàn fán ké,
xióng jī guān sùi hóng tóu shāng。
zǐ bāo liè chù wú fāng sǔi,
huǒ hòu wēn wēn àn xiāng qǐ。
qīng hé yóu zhù jìu yī cháng,
yù zhí kě lián gōng ruǎn měi。
wǒ jiā jìu wǎng cháng huái méi,
huā kāi shí zhàng fú róng qí。
nián nián gē xiān huàn tóng shè,
jìng zùi wàng què huán jiā shí。
hé rén suō dì yǒu huàn qiǎo,
róng wǒ duǎn zhuō zhūi féng yí 。