季文作真率会遇大雪寒甚主人之居狭不容散步

(宋代)王洋

一风一雨天酝雪,溪上行人手吹裂。主人扫巷作光华,满注金罍唤宾客。酒酣耳热胆量宽,容我口开非带仄。天寒捉膝政相宜,共道兴来连举白。人心好客天亦知,平时思雪不可期。寒消内热活肺渴,瑶花满眼真瑰奇。一尺呈丰有成验,三白谴厉徵前为。不辞秉烛达曙光,别思共醉今何辞。此身对酒愿长健,明年花发春迟迟。

王洋

(1087—1154)宋楚州山阳人,字元渤。王资深子。徽宗宣和六年进士。高宗绍兴初诏试馆职,历秘书省正字、校书郎、守起居舍人,擢知制诰。十年以权发遣吉州换邵武军。洪皓使金归,人无敢过其居,洋独与往来,为人诬告与闻洪皓欺世飞语,以直徽猷阁出知饶州。寓居信州,有荷花水木之趣,因号王南池。善诗文,其诗极意镂刻,文章以温雅见长。有《东牟集》。

《季文作真率会遇大雪寒甚主人之居狭不容散步》拼音标注

jì wén zuò zhēn lv̀ hùi yù dà xuě hán shén zhǔ rén zhī jū xiá bù róng sàn bù
yī fēng yī yǔ tiān yùn xuě,
xī shàng xíng rén shǒu chūi liè。
zhǔ rén sǎo xiàng zuò guāng huá,
mǎn zhù jīn léi huàn bīn kè。
jǐu hān ěr rè dǎn liàng kuān,
róng wǒ kǒu kāi fēi dài zè。
tiān hán zhuō xī zhèng xiāng yí,
gòng dào xīng lái lián jǔ bái。
rén xīn hǎo kè tiān yì zhī,
píng shí sī xuě bù kě qī。
hán xiāo nèi rè huó fèi kě,
yáo huā mǎn yǎn zhēn gūi qí。
yī chǐ chéng fēng yǒu chéng yàn,
sān bái qiǎn lì zhēng qián wèi。
bù cí bǐng zhú dá shù guāng,
bié sī gòng zùi jīn hé cí。
cǐ shēn dùi jǐu yuàn cháng jiàn,
míng nián huā fā chūn chí chí 。