和李希言仙书事
(宋代)王洋

王洋
(1087—1154)宋楚州山阳人,字元渤。王资深子。徽宗宣和六年进士。高宗绍兴初诏试馆职,历秘书省正字、校书郎、守起居舍人,擢知制诰。十年以权发遣吉州换邵武军。洪皓使金归,人无敢过其居,洋独与往来,为人诬告与闻洪皓欺世飞语,以直徽猷阁出知饶州。寓居信州,有荷花水木之趣,因号王南池。善诗文,其诗极意镂刻,文章以温雅见长。有《东牟集》。
《和李希言仙书事》拼音标注
hé lǐ xī yán xiān shū shì
wǔ nián píng gěng zōng,
suǒ xiàng súi bō líu。
qǐng yán chū qǐ shí,
huáng yú xiàng wú tóu。
hóng mù duō biàn yì,
lùn xīn xiān péng chóu。
yuàn jiè gǔ shēng bǐ,
súi fēi yì zhě qīu。
yì zuó yuán nián zhōng,
zǐ xū bài sōng qīu。
qiǎng ràng táo zéi tíng,
liàn tùi yǒng zì shōu。
kuàng zhī chōng bó cái,
qǐ fù yīng jùn qíu。
cūi zhé zòng fǔ yǎng,
xuán sè nán diào róu。
fàng yì shān shǔi jiān,
kǒng hé chéng qióng sōu。
rén shì xǐ guāi wù,
bēn máng fù nán zhōu。
měi yuán shēn wài jiāo,
bù qiè xīn shì yōu。
yǒu shí chén rǎng jì,
dú xiàn cāng hǎi zhōu。
píng shēng yù wǎng yuàn,
mèng xiǎng cóng zhè yóu。
jìn zhě míng zhào kuān,
tài hé zhēn liáng móu。
fēi jí rèn fú yàn,
zòng qiǎn wú bàn líu。
nǎi dé péi gāo rén,
yī sàn bǎi lv̀ yōu。
jiān nán jiàn ér gùi,
wǔ jué qīng gōng hóu。
wú tú hé hé rú,
gān fēn yí xiāng tóu。
kuàng bǐ sì shì zhě,
gāo qīng huái yuǎn qīu。
yōng róng qín zhōng yín,
jī liè sāi shàng ōu。
dé shī yǒu rú cǐ,
piāo líng wù liáng yóu 。